Dọc hai bên đường, những căn nhà đồ sộ xây theo kiểu củ nằm chường ra, kiêu kỳ. Ấy là cơ ngơi của đám đại gia tai to, mặt bự: các giám đốc ngân hàng, những viên chức cao cấp, thương gia hàng đầu của cảng Kingston.
Vài phút sau, tay Chánh văn phòng Bill bước vào. Bill từng là Đại tá ở Sappers. Một anh chàng trạc tuổi James nhưng mái tóc bắt đầu nhuốm bạc ở hai bát. Gánh nặng của công việc, trách nhiệm trước tổ chức làm hắn ta già trước tuổi. Cũng còn may cho hắn. Nhờ có sức chịu đựng dẻo dai cùng với tính vui nhộn bẩm sinh, nếu không chắc hẳn phải về hưu non từ lâu.
Đây đó rãi rác những khách sạn năm sao, rặng núi vươn cao, những ngôi nhà nhỏ nằm cheo leo bên sườn đồi, cánh rừng già um tùm. Ánh trời chiều lấp lánh trên mặt nước những con sông uốn khúc...
Lời tru tréo của ả cứ dọng mãi trong đầu anh chàng. Âm vang cho đến sáng hôm sau. Giờ James đang ngồi ở lan can, dùng bữa điểm tâm thật tuyệt. Mắt dõi qua khu vườn um tùm của miền nhiệt đới về phía Kingston, cách đó năm dặm.
Một tiếng sau, James ngồi gọn lỏn trên chiếc ghế trong văn phòng mờ tối với cái bản đồ địa hình của Crab Key sản xuất từ năm 1910 trải ra trước mặt. Dùng mấy tờ giấy can Viện cho mượn, anh chàng phác thảo sơ bộ những điểm chính yếu.
Mái tóc vàng cháy phủ ngang bờ vai trần rồi xõa ra ngay chổ gò má nhô cao. Phía trên trán là một mặt nạ bơi màu xanh còn đẫm nước. Ôi, chả lẽ anh chàng đang nằm mơ? Hiện thực hay mộng ảo?...
Tiếng nổ của cái máy dầu văng vẳng dọc theo bờ biển. Chúng đang tìm dấu vết của đám khách không mời mà đến. Chúng đi trên một chiếc tàu to, có cabin hẳn hoi.
Đấy, Honey. Giờ tôi nắm được bằng chứng. Và ngày mai, ba người chúng ta chèo xuồng trở về. Nhà chức trách ở Kingston biết họ phải làm gì. Có thể họ gởi đến một toán lính điều tra sự việc...
- Tôi không rõ lắm. Một loại xe lội nước với hình dáng con rồng hù doạ người khác. Để xem nào. Với khoảng cách thế này, chúng ta không thể rút lui. Còn nữa, nó có thể di chuyển trên đám rừng đước và đầm lầy....
Xin giới thiệu vói hai vị: đây là cô Huệ. Còn kia là cô Hồng. Cô ta chỉ muốn hỏi các vị một vài câu thôi. Không mất nhiều thì giờ lắm đâu. Nào, quý ông đây hút thuốc chứ? Thuốc đâu rồi kìa
Còn một góc kia của đảo, đám phân chim khô lại ngã màu trắng. Rồi từng ngày một, lũ chim cốc chả tiếp chất thải ra. Bên dưới, hàng trăm công nhân da đen, nam nữ có đủ đang chuẩn bị cho một ca làm việc cật lực...
- Rất thẳng thắn. Tôi thích cách nói chuyện của ông. Tôi sẽ kể cho ông nghe chuyện đời của một nhân vật lừng danh trên thế giới có một không hai. Tôi chưa từng làm điều này trước đó.
- Nhanh nhẹn đấy ông James. Từ khi chết đi sống lại, tôi khoái trò cảm giác mạnh. Tôi muốn biết khả năng chịu đựng đau khổ của con người là bao nhiêu. Bộ dạng cường tráng như ông và cô gái này thích hợp đấy.
Bước xuống ghế, dùng cái ghế, anh chàng đập nó thẳng ra. Mười phút sau, anh chàng có thêm một cây dáo một đầu gồ ghề nhọn, dài cỡ thước hai. Thứ này không thể đâm thủng quần áo nhưng chơi một cú vào mặt, vào cổ dư sức sát thương...
Bất chợt, có bầy cá nhỏ xúm quanh chân, bên dưới thắt lưng. Bọn chúng làm gì? Thoáng trong làn nước tối đen, anh chàng thấy chúng lượn đảo vòng vòng, nhẩy bổ vào rỉa cái gì đó rồi bơi ra xa. Có gì rút rỉa dưới chân. Ôi, lạy Chúa. Chúng đang rỉa thịt, uống máu từ các vết thương
Tên ngồi trên mũi tàu chạy lúp xúp xem chuyện gì. Đã tới giờ phải dông. Nhảy ra khỏi ghế, anh chàng chồm người qua xác thằng tài xế rồi lục trong người nó. Ồ, khẩu Smith & Wesson 38 ly. May quá, anh chàng lận nó vào lưng quần.
- Tôi xin Chân Thành Cảm Kích sự đóng góp quý báu của ngài, ngài James Bond à. Ngay trong báo cáo gởi về cho ngài Bộ trưởng tôi sẽ ghi công đầu cho ngài đấy.
Lão da trắng nhếch mép cười nhìn tôi, lão bước tới bên quầy bar, Joppy đang mắc tay lau chùi trên mặt quầy được lát bằng đá hoa. Lão chào hỏi rồi chìa tay ra bắt như thế họ là những người bạn cũ lâu ngày gặp lại nhau.
- Bọn chúng nói không muốn thấy ông ở quán bar của John với bộ dạng như vậy. - Tôi đi vòng qua chỗ hắn đến gần cánh cửa. Hắn xoay người chực nắm lấy tay tôi, hắn đảo người vòng vòng rồi ngồi phịch xuống đất lưng dựa vô tường.
Tôi ngồi nhìn ra cửa sổ một lúc rồi mới quay vô đọc thư. Con chim cà cưỡng đậu trên bờ rào chăm chăm nhìn theo con chó dữ sau vườn nhà. Con chó lại gầm gừ nhảy chồm lên phía con chim đang đậu. Mỗi khi nó cựa mình vô bờ rào thì con chim lại nhấc mình như muốn bay đi nhưng rồi nó đậu lại...
Nói xong hắn thôi vô giữa bụng. Tôi co người lại hắn nhanh nhẹn tra khoá tay bắt ngược ra sau, bọn chúng lôi tôi ra ngoài xe. Quăng lên băng ghế sau, tôi nằm co ro câm lặng.
- Đừng suy nghĩ ấm ớ. Một là có hai là không. "Nếu lỡ ra…" chỉ là câu nói của bọn trẻ còn. Mi là người lớn. - Đúng quá, - tôi đáp. Bất chợt tôi cảm thấy như được tiếp thêm sức mạnh.