Bốn người bọn họ mới tới thành Biện Lương thì lại gặp một toán quân Kim kéo tới. Tên dẫn đầu đưa đôi mắt ba góc nhìn qua thấy Diệp Tam thư xinh đẹp bèn nhảy xuống ngựa ôm chặt lấy nàng hô hô cười rộ rồi nhấc nàng đặt lên ngựa, nói: “Tiểu cô nương, theo ta về nhà hầu hạ lão gia.”
Bao Tích Nhược biết chồng thấy mình có thai nên đặc biệt thương yêu, bèn cười một tiếng ngồi xuống, bưng bát cháo lên ăn. Nàng nghĩ nếu đem chuyện đêm qua nói với chồng thì y ghét kẻ ác như kẻ thù, nhất định sẽ tìm giết người kia, há chẳng phải cứu người không trót sao. Cho nên lúc ấy bèn im bặt không nói gì tới.
Nhan Liệt cười nói: - Đừng sợ, không có tiền thì hỏi họ mà lấy. Rồi kéo một cái ghế ngồi ngay giữa cửa phòng. Không bao lâu tiểu nhị dẫn mười mấy tên lưu manh vung côn múa gậy sấn vào hậu viện. Nhan Liệt hô hô cười lớn, nói:
Đoàn Thiên Đức cổ tay đau buốt, toàn thân nhũn ra, vội nói: - Đạo gia muốn tìm Đoàn Thiên Đức đại nhân à? Y... y uống rượu trên thuyền ở Tây Hồ, cũng không biết hôm nay có về không. Khưu Xử Cơ tưởng thật bèn buông tay ra. Đoàn Thiên Đức quay qua hai tên lính nói:
Thiết Mộc Chân được tin, trước tiên sai con lớn đuổi theo, lại đích thân dẫn con thứ hai là Sát Hợp Đài, con thứ ba là Oa Khoát Đài, con út là Đà Lôi cùng đuổi theo.
Toàn Kim Phát để xong đầu lâu vào chỗ cũ quay lại cạnh Kha Trấn ác. Sáu anh em ngơ ngác nhìn đại ca, chờ y giải thích. Chỉ thấy y ngẩng đầu nhìn trời, da thịt trên mặt không ngớt giật giật, nghiêm nghị nói
Đúng lúc ấy. tay trái Mai Siêu Phong đã chụp cứng chiếc đòn gánh của Nam Hy Nhân. tay trảo bên phải vung ra Xửa thẳng vào hai mắt y. Chu Thông quát lớn một tiếng Xuống mau đi !. ngón tay chỉ ra một cái hai mắt nhìn lên trời. tay trái giơ cao vẫy vẫy liên tiếp. tựa hồ gọi đồng bạn trên cao nhảy xuống giáp kích.
Đô Sử đắc ý nghênh ngang nói: - Ta dắt báo đi vồ nó đây. Ngươi đầu hàng mau đi, nếu không thì sẽ vồ luôn cả ngươi. Nó thấy Giang Nam thất quái đứng cạnh, trong lòng cũng sợ, nếu không đã xua báo tới vồ Quách Tĩnh rồi. Quách Tĩnh nói:
Quách Tĩnh vội đem chuyện đêm trước nghe được ngoài trướng của Tang Côn kể ra, lại nói việc đã có quân chặn đường phía sau. Thiết Mộc Chân nửa tin nửa ngờ, nghiêng mắt nhìn Quách Tĩnh chằm chằm xem y có bịa đặt không, nghĩ thầm:
Quách Tĩnh hoảng sợ vội quay nhìn qua chỗ khác, chỉ nghe bốn người kia cúi đầu bàn bạc một hồi. Rồi cùng bật tiếng cười hì hì, lại loáng thoáng nghe một người cười nói:
Quách Tĩnh nhảy ra ba bước. ngọn nhuyễn tiên rung lên đánh ra giữ thế. ngẩng đầu nhìn lên bất giác vừa ngạc nhiên vừa buồn cười. chỉ thấy Hoàng Hà tứ quỷ bị treo lơ lửng trên bốn thân cây lớn
Quách Tĩnh nghe giọng y yếu ớt, có khí không lực, bất giác cả kinh, chỉ thấy y sắc mặt trắng bệch đầy vẻ bệnh hoạn, khác hẳn tình hình thần thái hiên ngang mới rồi, vội nói:
Hoàng Dung và Quách Tĩnh nhìn nhau một cái, vội nép vào sau cánh cửa. Chỉ thấy Hoàn Nhan Khang rảo chân bước vào, lớn tiếng trách mắng: - Ai chọc giận Mục lão anh hùng đấy? Lát nữa trở về xem ta có đánh gãy cái chân chó của các người không?
Mục Dịch ban ngày từng nghe tên Quách Tĩnh, nhưng lúc ấy tiếng người ồn ào, lại vì sau khi bị thương, mọi việc dồn dập kéo tới nên hoàn toàn không để ý. Lúc ấy đêm vắng yên tĩnh, đột nhiên nghe hai chữ Quách Tĩnh lọt vào tai, trong lòng chấn động run lên nói: - Cái gì? Quách Tĩnh à? Ngươi.., ngươi.., họ Quách à?.
Quách Tĩnh vọt người ra quát lên: - Ngươi gặp cha ruột, sao còn chưa lạy chào? Hoàn Nhan Khang đang trù trừ chưa quyết. Dương Thiết Tâm đã ôm vợ vọt ra khỏi nhà. Mục Niệm Từ ở bên ngoài tiếp ứng, hai cha con vượt tường ra ngoài.
Dương Thiết Tâm vẫn chưa tắt hơi, vừa thấy Quách Tĩnh trên khóe môi lập tức lộ ra nét cười, nói: - Năm xưa cha ngươi có hẹn với ta, nếu sinh được một trai một gái thì cho kết làm vợ chồng.., ta không có con gái, nhưng đưa con gái nuôi này cũng như con ruột của ta...
Quách Tĩnh nghĩ thầm người này thật quá vô lễ, nhưng thấy y hành động lạ lùng, biết có sự lạ, không dám coi thường, nói: - Tôi không uống rượu, lão nhân gia người cứ uống thôi.
Hoàng Dung mỉm cười nói: - Không sai, cái đó gọi là Nước có đạo, không đổi phép tắc, thật mạnh mẽ; Nước không đạo, chết không đổi chí, thật mạnh mẽ. Quách Tĩnh hỏi:
Hoàng Dung xua tay nói: - Không được. Gã khốn Hoàn Nhan Khang chẳng có gì tốt, cứ để y nếm mùi đau khổ thêm vài ngày, nếu khinh dị thả ra như thế chỉ e y không chịu hối cải